Nội dung chính
Nhiều người nuối tiếc khi một “thần đồng” đại học Thanh Hoa lại làm bảo vệ với mức lương 7 triệu đồng.
Hành trình từ thiên tài trẻ đến công việc bảo vệ
Trương Hiểu Dũng sinh năm 1974 ở một làng quê nghèo của tỉnh Hồ Nam (Trung Quốc). Gia đình anh là nông dân, thu nhập chỉ đủ ăn uống. Để con có cơ hội thay đổi số phận, cha mẹ đã bán hết tài sản quý giá, gom góp từng đồng để đưa anh đến trường.
Những năm tháng học tập xuất sắc
Với trí thông minh vượt trội, Trương Hiểu Dũng sớm được người dân địa phương gọi là “thần đồng”. Khi mới 17 tuổi, anh vượt qua cuộc thi tuyển sinh khốc liệt, trong đó hàng triệu thí sinh tranh nhau một chỗ, và đạt điểm gần như tuyệt đối để trúng tuyển Đại học Thanh Hoa – một trong những trường đại học danh tiếng nhất Trung Quốc. Theo số liệu thống kê, chỉ khoảng 0,05% thí sinh có thể vào được cả Đại học Thanh Hoa và Đại học Bắc Kinh.
Tại trường, anh theo học Khoa học và Công nghệ Sinh học – ngành được xem là mũi nhọn của nền kinh tế tri thức. Suốt 4 năm, anh luôn nằm trong top 5 sinh viên, nhận được nhiều lời khen ngợi từ giảng viên và bạn bè.
Cơ hội nghề nghiệp và thất vọng
Sau khi tốt nghiệp, Trương Hiểu Dũng nhận được hàng loạt lời mời từ các viện nghiên cứu, công ty đa quốc gia và các trường đại học danh tiếng. Thay vì theo đuổi con đường nghiên cứu, anh quyết định gia nhập một công ty liên doanh nước ngoài chuyên về sản phẩm hoá chất, hy vọng mức lương cao và chế độ đãi ngộ tốt sẽ giúp anh ổn định tài chính cho gia đình.
Thực tế lại khác hẳn. Công ty không có bộ phận R&D tại Trung Quốc, công việc của anh chỉ là chăm sóc khách hàng – hoàn toàn không liên quan tới chuyên môn sinh học. Sau 5 năm, những lời hứa về thăng tiến và phát triển nghề nghiệp chỉ còn là lời nói suông. Các đơn xin chuyển công tác của anh không nhận được phản hồi, và áp lực tài chính gia đình ngày một tăng.
Quyết định trở về quê và công việc bảo vệ
Khi cha anh mắc bệnh hiểm nghèo, Trương Hiểu Dũng nghỉ việc và trở về quê để chăm sóc. Anh đã thử làm trong một công ty bất động sản trong 2 năm, nhưng thu nhập không ổn định và không đáp ứng nhu cầu chăm sóc gia đình.
Cuối cùng, anh chọn làm nhân viên bảo vệ tại chợ gốm sứ gần bệnh viện nơi cha điều trị. Mức lương chỉ khoảng 2.000 nhân dân tệ mỗi tháng (tương đương 7 triệu đồng), nhưng công việc cho phép anh ở gần gia đình và dành thời gian chăm sóc người thân.

Bài học rút ra từ câu chuyện
Cho dù thành công thường được đo bằng danh vọng và thu nhập, câu chuyện của Trương Hiểu Dũng nhắc nhở chúng ta rằng:
- Trách nhiệm gia đình có thể quyết định lại cả lộ trình nghề nghiệp.
- Không phải mọi lời hứa tuyển dụng đều thực tế – cần xem xét môi trường làm việc và cơ hội phát triển thực sự.
- Giá trị của hiếu thảo đôi khi cao hơn bất kỳ danh hiệu học thuật nào.
Trương Hiểu Dũng không hối hận vì đã chọn con đường gần gũi với gia đình. Anh cho rằng thành công không chỉ là vị trí cao trong xã hội mà còn là khả năng thực hiện trách nhiệm và duy trì tình cảm gia đình.
‘Thần đồng’ nói gì?
“Tôi không hối hận vì đã bỏ lỡ một sự nghiệp nghiên cứu. Việc ở bên cha mẹ, dù lương thấp, mang lại cho tôi sự yên tâm và hạnh phúc mà không gì mua được.”
Bạn có bao giờ phải lựa chọn giữa ước mơ và trách nhiệm gia đình? Hãy chia sẻ suy nghĩ của mình ở phần bình luận và theo dõi chúng tôi để đọc thêm những câu chuyện truyền cảm hứng.
