Marcus Rashford, một cái tên từng gắn liền với sự thành công và hy vọng của Manchester United, đã trải qua một hành trình đầy biến động và ngã xuống. Từ một cầu thủ trẻ xuất thân từ học viện, trở thành người hùng của cộng đồng và là tiền đạo được định giá 100 triệu bảng, Rashford đã không thể trụ vững tại Old Trafford.

Sự sụp đổ của Rashford tại Manchester United không diễn ra một cách nhanh chóng. Mối quan hệ đổ vỡ với HLV Ruben Amorim là kết quả của một quá trình kéo dài, đẩy Rashford ra khỏi đội hình chính. Từ một cầu thủ được xem là bất khả xâm phạm, Rashford dần bị loại khỏi đội hình, phải tập luyện một mình. HLV Amorim công khai tuyên bố sẽ chọn một thủ môn 63 tuổi ngồi dự bị còn hơn là Rashford. Lời nói đó không chỉ giáng một đòn mạnh vào lòng tự trọng của cầu thủ mà còn là tín hiệu rõ ràng rằng tương lai của anh không còn ở Old Trafford.

Trước thềm mùa giải mới, sự lạnh nhạt của Manchester United đối với Rashford trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh bị yêu cầu tránh xa sân tập Carrington, trong khi tân binh Matheus Cunha được trao chiếc áo số 10 biểu tượng của Rashford. Đó là giọt nước tràn ly, biến một trong những sản phẩm ưu tú nhất của học viện thành một người thừa.
Thay vì cam chịu số phận, Rashford đã thực hiện một canh bạc lớn. Anh không gục ngã mà chọn cách đứng lên và tự định đoạt tương lai. Trong nửa cuối mùa giải 2024-25, Rashford gây ấn tượng mạnh mẽ trong màu áo Aston Villa theo dạng cho mượn. Điều này như một lời nhắc nhở về đẳng cấp vẫn còn vẹn nguyên của anh.

Bước vào mùa hè, Rashford không có thời gian nghỉ ngơi. Anh bay đến Marbella để tập luyện riêng và duy trì thể trạng tốt nhất. Trong một cuộc phỏng vấn, anh đã khéo léo bày tỏ sự ngưỡng mộ với Barcelona và tài năng trẻ Lamine Yamal. Đó như một lời mời gọi không thể lộ liễu hơn, và nó đã phát huy tác dụng.

Barcelona, điểm đến trong mơ của Rashford, đã vào cuộc. Họ đã theo dõi anh từ lâu, và khi các mục tiêu khác trở nên khó khăn, gã khổng lồ xứ Catalan đã tăng tốc để hoàn tất một thương vụ được xem là ít rủi ro nhưng tiềm năng cực lớn. Họ sẽ trả toàn bộ lương cho Rashford trong một mùa giải và có quyền mua đứt với giá chỉ khoảng 30 triệu bảng – một con số quá hời cho một cầu thủ ở độ tuổi 27.

Việc Rashford chọn chiếc áo số 14, số áo của huyền thoại Thierry Henry, cũng mang đầy tính biểu tượng. Anh đến Camp Nou không chỉ để trốn chạy khỏi khó khăn tại Old Trafford, mà còn để kế thừa di sản và viết nên chương mới của riêng mình.
Sự ra đi của Rashford là minh chứng cho việc Manchester United đã đặt trọn niềm tin vào HLV Amorim, sẵn sàng hy sinh một biểu tượng để củng cố quyền lực cho HLV trưởng. Tuy nhiên, điều này cũng đặt ra một câu hỏi lớn về cách CLB đối xử với các tài năng của mình.
Đối với Rashford, đây là một khởi đầu mới, một sân khấu lớn để chứng minh giá trị. Hành trình từ ngôi sao được săn đón đến kẻ bị ruồng bỏ đã khép lại. Giờ đây, một hành trình mới bắt đầu: hành trình của một cầu thủ khao khát chinh phục những danh hiệu lớn nhất, tại một nơi mà anh gọi là ‘giấc mơ’.